Helly Tong
founder
@mapme.mekong @theyenconcept @diaphuongvietnam @meongutrensach @tutuchuyenminh

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

Đi xa nhà, ngắn dài gì cũng vậy, tôi lại thấy thương tiếng mẹ đẻ.
Đến nỗi chẳng cần một liều thuốc âm thanh nào, tôi cũng thấy lòng mình tách khỏi xứ người. Cứ để họ nói, tôi chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ viết, mà không cần đoái hoài cảm xúc của mình có sai không.
Từ lâu đã sống và trưởng thành ở một thành phố, qua một hoặc vài công việc, ít nhiều phải xuất hiện quá nhiều, phải chỉn chu mọi lúc, phải khiêm tốn nhất có thể, nhưng cũng cần phải nói ra khi cần thiết. Tôi biết mình đã chọn một công việc mình may mắn được làm, và ngược lại cũng chai đi vài thứ.
Đó là sự tự do.
Tuổi băm trở lên, mà còn bảo là mộng mơ, tôi cho rằng đó là một may mắn. Khi dần dần, mọi trải nghiệm làm ta chán đi, không phải vì nhiều, mà vì ta bắt đầu lý trí hơn.
#nhatkycotong #filmbycotong

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts

It was a significant honor to represent Vietnam at the UNESCO Headquarters for the World Olymp’Arts Council, a global initiative that promotes peace, creativity, and cultural dialogue through the universal language of art. I had the privilege of joining delegates from 65 countries in signing the official manifesto.
What heightened my pride was observing the warm regard in which Vietnam is held by artists and colleagues worldwide.
@unesco @olymparts
In the world of words, I found where I’ve lived in my thought.
In the world of melodies, I discovered why I’d hidden it from my memories.
#nhatkycotong #randomcotong

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Cảm giác đó giống như khi một cơn mưa vừa dứt, ít nhất tôi đã nghĩ thế.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang đứng dưới một hàng cây.
Trước đây, tôi thường xuyên phải nghĩ về chữ đi, lúc đấy tôi không đủ sâu sắc để hiểu nó đã từng đại diện cho sự lựa chọn, thay vì chỉ hành động. Lúc đó tôi rời đi khỏi thành phố này, vì một sự trống trải mà tôi chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, chưa đủ thấu hiểu để lấp đầy, những câu hỏi của tuổi đôi mươi mà ai cũng từng mang.
Nhưng vẻ đẹp của từ đi, còn đại diện cho nhiều hàn gắn khác, bao gồm cảm giác của việc tìm lại, nhận ra điều đó, hoặc cơ bản nó là bản năng của chính mình. Trong lúc ta rời đi, cũng là lúc ta đang đi dần đến một câu hỏi, sáng tỏ hơn với thứ ta đang tìm.
Tôi vẫn tin rằng không gian dẫu ở đâu, bên trong hay bên ngoài, thân thuộc hay lạ lẫm, vẫn đóng một vai trò quan trọng, đó là thúc đẩy ta để đi. Dẫu sao, cuộc đời này dù ta tin rằng mình đã tìm được câu trả lời, thì sau đó vẫn là vô vàn những quyết định.
Còn tôi khi quay lại thành phố này, tôi đơn giản chỉ quyết định dù đi dưới mưa, sẽ không cần một chiếc ô nào nữa.
#sydney

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Just a girl and her Sandro on city time.
@sandroparis @tamsonfashion
#sandroparis #tamsonfashion

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.

Có những đứa trẻ đầu làng lớn lên bên con sông, biết tên từng khúc quanh như biết tên người thân trong nhà. Chúng gọi nước mặn là “nước lớn”, nước ngọt là “nước ròng”, và biển là cái gì đó vừa gần vừa xa, vừa nuôi vừa lấy đi.
Cà Mau những ngày này, biển đang tiến vào đất liền từng ngày một. Có những gốc mắm, gốc đước từng đứng vững mấy chục năm, giờ ngã xuống không kịp chào ai. Có những mái nhà lùi dần, lùi dần về phía trong. Biển của hôm nay không còn là biển của ngày hôm qua nữa.
Dự án đê biển Tây từ Cái Đôi Vàm đến Kênh Năm, cùng những đoạn kè chống sạt lở từ cửa Ông Đốc đến cửa Bảy Háp 31,9 triệu EUR từ Cơ quan Phát triển Pháp (AFD) và Liên minh châu Âu (EU), thực hiện từ 2024 đến 2028, không chỉ là những con số. Đó là một lời hẹn: rằng biển của ngày mai, nếu ta kịp giữ, vẫn sẽ là nơi những đứa trẻ đầu làng chạy ra nhặt ốc, vẫn sẽ là nơi người lớn thả lưới lúc trời chưa sáng.
Để mai này, khi một đứa trẻ khác lớn lên, nó vẫn còn một con sông để nhớ, một bờ biển để về.
I like days when nothing really changes, yet a familiar scent finds me, and for a moment, I feel completely at home.
#lumieredissey #isseymiyake

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen

Hôm đó chị Chi hỏi mình rằng linen mang đến cho mình cảm giác thế nào, mình nghĩ người chọn linen thường không tìm kiếm sự nổi bật quá nhiều, mà họ quan tâm đến cảm giác bên trong nhiều hơn, một kiểu tinh tế rất nhẹ, không cần phải nói lớn, và tự nhiên mình lại nghĩ đến những mối quan hệ, khi mình tìm thấy sự dễ chịu lẫn dễ dàng khi ở bên cạnh, chấp nhận những khuyết điểm
#UNIQLOVN #LifeWear #UNIQLOLinen
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco

Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco

Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco

Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco

Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco

Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
Dù đi qua Huế và Đà Nẵng nhiều lần, Lăng Cô vẫn như một bức thư còn sót lại trong hộc ký ức năm nào. Bức thư ấy dậy lên trong mình những cảm xúc mới trước những cảnh thân quen, cũng là bình minh đó, nhưng ánh sáng như chậm lại một nhịp, gió khẽ hơn, và lòng mình lần đầu chạm tới một sự thanh thản đã từng bỏ quên.
Nếu đã có duyên với hai nơi còn lại, thì Banyan Tree Lăng Cô như một điều bí ẩn còn sót lại, ngay từ lúc rẽ vào con đường xuống vịnh, đứa trẻ trong mình khẽ lên, không phải vì mọi thứ quá mới, mà vì mình đã đi qua quá nhiều lần mà quên thật sự ngắm nhìn.
@banyantree.langco
The Instagram Story Viewer is an easy tool that lets you secretly watch and save Instagram stories, videos, photos, or IGTV. With this service, you can download content and enjoy it offline whenever you like. If you find something interesting on Instagram that you’d like to check out later or want to view stories while staying anonymous, our Viewer is perfect for you. Anonstories offers an excellent solution for keeping your identity hidden. Instagram first launched the Stories feature in August 2023, which was quickly adopted by other platforms due to its engaging, time-sensitive format. Stories let users share quick updates, whether photos, videos, or selfies, enhanced with text, emojis, or filters, and are visible for only 24 hours. This limited time frame creates high engagement compared to regular posts. In today’s world, Stories are one of the most popular ways to connect and communicate on social media. However, when you view a Story, the creator can see your name in their viewer list, which may be a privacy concern. What if you wish to browse Stories without being noticed? Here’s where Anonstories becomes useful. It allows you to watch public Instagram content without revealing your identity. Simply enter the username of the profile you’re curious about, and the tool will display their latest Stories. Features of Anonstories Viewer: - Anonymous Browsing: Watch Stories without showing up on the viewer list. - No Account Needed: View public content without signing up for an Instagram account. - Content Download: Save any Stories content directly to your device for offline use. - View Highlights: Access Instagram Highlights, even beyond the 24-hour window. - Repost Monitoring: Track the reposts or engagement levels on Stories for personal profiles. Limitations: - This tool works only with public accounts; private accounts remain inaccessible. Benefits: - Privacy-Friendly: Watch any Instagram content without being noticed. - Simple and Easy: No app installation or registration required. - Exclusive Tools: Download and manage content in ways Instagram doesn’t offer.
Keep track of Instagram updates discreetly while protecting your privacy and staying anonymous.
View profiles and photos anonymously with ease using the Private Profile Viewer.
This free tool allows you to view Instagram Stories anonymously, ensuring your activity remains hidden from the story uploader.
Anonstories lets users view Instagram stories without alerting the creator.
Works seamlessly on iOS, Android, Windows, macOS, and modern browsers like Chrome and Safari.
Prioritizes secure, anonymous browsing without requiring login credentials.
Users can view public stories by simply entering a username—no account needed.
Downloads photos (JPEG) and videos (MP4) with ease.
The service is free to use.
Content from private accounts can only be accessed by followers.
Files are for personal or educational use only and must comply with copyright rules.
Enter a public username to view or download stories. The service generates direct links for saving content locally.